Thứ Ba, 19 tháng 9, 2023

LÝ TƯỞNG CUỘC ĐỜI

 LÝ TƯỞNG CUỘC ĐỜI

TGPSG -- “Chúng tôi rao giảng một Đấng Kitô bị đóng đinh.” (1Cr 1,23)

Đó chính là câu châm ngôn sống mà em trai tôi đã chọn khi em được lãnh nhận thiên chức linh mục sau bao nhiêu năm tu học và rèn giũa về mọi phương diện trong dòng Thừa Sai Đức Tin, tỉnh dòng Việt Nam.

Năm 2004, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi quyết định bỏ lại sau lưng tất cả để đi theo tiếng gọi tình yêu mang tên Mến Thánh Giá. Hơn một năm sau, tức năm 2005, tôi nhận được lá thư của em trai tôi báo tin rằng em cũng bắt đầu đi tìm hiểu ơn gọi ở dòng Thừa Sai Đức Tin. Tôi rất đỗi vui mừng và thầm tạ ơn Chúa vì cuối cùng em cũng đã can đảm lựa chọn ơn gọi tu trì, điều mà em vẫn ao ước từ thuở nhỏ, đó là được trở thành linh mục để dâng lễ cầu nguyện cho mọi người.

Ngày ấy, em là một cậu bé đơn sơ, hiền lành và trong sáng vô cùng. Mới tám tuổi nên có thể nói em chưa hiểu gì về ơn gọi linh mục, chỉ đơn giản là muốn làm cha ở nhà thờ. Khi đó, ba chị em tôi được má tôi dắt đi lễ vào lúc 4 giờ mỗi sáng tinh sương trên con đường làng đất đỏ khi nắng thì bụi mù, lúc mưa thì trơn trượt. Vậy mà hầu như chúng tôi không bỏ lễ ngày nào.

Về phần em, khi dự lễ trên nhà thờ thế nào, thì lúc về nhà, em cũng bắt chước cha xứ dâng lễ y như thế. Màu áo lễ của “cha mini” chính là những cái chăn con rồng ngày xưa của ông ngoại tôi, bánh lễ là loại bánh đồng tiền nho nhỏ lấy ở cửa hàng tạp hoá của má tôi, rượu chính là loại nước xá sị đóng chai và giáo dân kiêm ca đoàn, giúp lễ không ai khác chính là tôi, đứa em trai út và mấy đứa đồng trang lứa trong xóm.

Ngày nào cũng đi lễ “cha Phi” (tên em trai tôi) mấy lần, thích nhất là lúc rước lễ, vì được ăn bánh và uống nước ngọt, nhưng cũng khoanh tay cúi đầu thưa “Amen” nghiêm trang lắm. Mấy người hàng xóm chúng tôi qua đời, em nó đều dâng lễ và cầu nguyện cho những linh hồn đó rất nghiêm túc và sốt sắng như thật vậy.

Thế rồi chúng tôi lớn dần theo năm tháng, hai em trai tôi đi nội trú ở cộng đoàn các Soeurs Hội Dòng Mến Thánh Giá Gò Vấp, tôi là chị cả nên ở nhà đi học cho tiện, một phần cũng phụ giúp ba má tôi được tí nào hay tí đấy ở cái quán tạp hoá nho nhỏ trong xóm. Đó cũng là nguồn thu nhập chính yếu của gia đình tôi.

Ngày tôi quyết định đi tu cũng là lúc em trai tôi bước vào cấp 3. Hôm tôi khăn gói chào tạm biệt cả nhà để vào dòng, em đã nói nhỏ với tôi rằng: “Em cũng sẽ đi tu giống chị”. Tưởng chừng câu nói ấy chỉ là lời bông đùa của một cậu con trai mới lớn còn đang vỡ tiếng, bởi đã từ lâu tôi không còn thấy em nhắc đến chuyện dâng lễ hay đi tu gì nữa, dù rằng em rất nhiệt huyết trong vai trò là một giáo lý viên của giáo xứ. Em cứ âm thầm theo đuổi ơn gọi của mình...

Và vào ngày 10.8.2023 vừa qua, em đã được Chúa tuyển chọn vào làm vườn nho của Chúa trong tác vụ linh mục.

Em sẽ tiếp tục sứ vụ mà nhà dòng trao cho tại Nhật Bản sau 8 năm tu học và phục vụ ở xứ sở hoa anh đào, nơi mà em luôn được đón ánh bình minh sớm nhất vào mỗi sớm mai. Ước mong rằng bình minh em luôn khát khao và hướng về chính là Chúa Giêsu, nhà Kỹ Sư Tâm Hồn tuyệt vời nhất của cuộc đời em.

Trưa hôm 12.9.2023, em có ghé thăm và chào tôi để sang Nhật lại, tôi vẫn thấy sự vô tư, trong sáng ẩn sau nụ cười và ánh mắt của em dù khuôn mặt ấy đã điểm vài dấu thời gian, nhưng vẫn không phai mờ sự thân thiện và gần gũi như tính cách của em khi còn thơ bé.

Tôi tiễn em ra cổng, không quên dặn dò mấy điều và gởi tặng em vài cuốn sách thiêng liêng về đời sống cầu nguyện với mong ước em mãi luôn thánh thiện, hiền lành, khiêm nhường và thấm đẫm mùi chiên như người Mục Tử nhân lành Giêsu vậy. Em đã nâng niu và trân trọng món quà của tôi như thể được tiếp thêm lửa mến và lòng nhiệt thành cho hành trình dâng hiến của em.

Em bước đi vội vã ra trạm xe bus để kịp chuyến xe về Tu viện, tôi nhìn theo bóng dáng em mỗi lúc một xa dần, hoà mình vào phố thị trong dòng người qua lại đông đúc. Khoé mi tôi hơi cay, phải chăng vì khói bụi, nắng gió của một Sài Thành hoa lệ hay vì lý do nào khác… Tôi chợt nhận ra rằng, ngoài xã hội kia, có lẽ em tôi đã trưởng thành nhưng đối với tôi, nó mãi mãi là một đứa em trai không bao giờ lớn.

Nt Anna Phương Phúc - Dòng MTG Gò Vấp (TGPSG)
(WGPSG)

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC BẮT ĐẦU HỘI NGHỊ THƯỜNG NIÊN KỲ II/ 2023


HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC
BẮT ĐẦU HỘI NGHỊ THƯỜNG NIÊN KỲ II/ 2023


Linh mục Giuse Đào Nguyên Vũ

WHĐ (19.09.2023) – Hội nghị thường niên kỳ II/2023 của Hội đồng Giám mục Việt Nam được tổ chức từ ngày 18 đến 22 tháng 9 năm 2023 tại Trung tâm Mục vụ Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh.


Tối hôm qua, 18 tháng 9, Đức Hồng Y Phêrô Nguyễn Văn Nhơn cùng tất cả quý Đức Tổng Giám mục và Giám mục chủ chăn của 27 giáo phận đã quy tụ trước Chúa Giêsu Thánh Thể để cầu nguyện và cử hành Phụng vụ Giờ Kinh Tối.

  
 
Sáng hôm nay, 19 tháng 9, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng, Chủ tịch Hội đồng Giám mục, đã chủ sự Thánh lễ và cùng với toàn thể Hội đồng Giám mục Việt Nam cầu xin ơn Chúa Thánh Thần.


Bài giảng của Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng
trong thánh lễ sáng ngày 19.09.2023


Ngày làm việc đầu tiên của Hội nghị sẽ có 4 phiên họp và cử hành Phụng vụ các Giờ Kinh Sáng, Chiều và Tối.

Xin cộng đoàn Dân Chúa hiệp thông và cầu nguyện cho Hội nghị của Hội đồng Giám mục Việt Nam.
 
(WHĐ)

ĐÀI PHÁT THANH VATICAN THỨ HAI 18.9.2023


Thứ Năm, 14 tháng 9, 2023

TỔNG GIÁO PHẬN SAIGON: TRỰC TUYẾN THÁNH LỄ CHIỀU THỨ NĂM TUẦN 23 MÙA THƯỜNG NIÊN 2023. SUY TÔN THÁNH GIÁ. Lễ kính.

Bắt đầu lúc 17g30 Thứ Năm, ngày 14.9.2023 
tại Trung Tâm Mục Vụ TGP. Saigon.
 

AĐAM VÀ EVÀ CÓ THẬT HAY KHÔNG?


AĐAM VÀ EVÀ CÓ THẬT HAY KHÔNG?

Nữ tu Agnès Cảnh Tuyết, O.P

WGPHP (13.09.2023) - Khi đọc trình thuật về tạo dựng Ađam và Evà, có thể người ta sẽ thắc mắc: Ađam có thật hay không, Evà có thật hay không? Đừng ngây thơ nghĩ rằng Thiên Chúa ngồi đó, nhào đất rồi nặn ra Ađam; sau đó rút xương sườn của ông và làm ra bà Evà. Cũng đừng vội kết luận Sáng Thế chương 2 là phản khoa học, là đi ngược với thuyết tiến hóa của Darwin. Làm như thế là chúng ta đã lầm về thể văn của trình thuật tạo dựng.

Khái niệm “sự thật” - thể loại văn chương

Liên quan đến vấn nạn “Những điều được viết trong Kinh Thánh có thật hay không?” tài liệu Ủy ban Kinh Thánh Giáo Hoàng đã bàn đến khái niệm về “sự thật” trong các thể loại văn chương[1]. Chúng ta biết sự thật chứa đựng trong một cuốn tiểu thuyết thì khác xa với sự thật được trình bày trong cuốn sách giáo khoa về vật lý. Thi ca trữ tình không mô tả sự việc như một bài ký sự hay khoa học.

Hãy lấy câu chuyện ngụ ngôn “Con cáo và chùm nho” của Jean de La Fontaine, được chuyển thành thơ (bản dịch của Nguyễn Đình):

“Cáo kia dù trắng hay đen.
Vẫn phường khoác lác vẫn tên bịp đời.
Đói meo tưởng chết tới nơi.
Giàn cao trông thấy nho tươi ngon lành.
Nho chín mọng phơi mình đỏ chót.
Gã phong lưu nước bọt chảy dài.
Không với tới, gã chê bai:
- Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu!
Than phiền phỏng ích hơn ru?”.

Đúng là chẳng có con cáo nào trong thực tế biết suy nghĩ như vậy cả, nhưng ngụ ngôn “Con cáo và chùm nho” đã truyền tải một thông điệp rất thật: một số người khi không thể có được thứ mình mong muốn liền nói thứ đó không ra gì. Thực chất là vì mình không đủ khả năng để có nó, đành viện cớ để che đậy sự thất vọng của mình, đó là lừa dối chính mình.

Chúng ta có thể dùng kiểu nói của Cha Charpentier với khái niệm “chính xác” (exact) và “thực” (vrai)[2] để diễn tả vấn đề. “Chính xác” thì không có con cáo nào biết suy nghĩ như con cáo của Lafontaine; nhưng “thực”, bởi vì câu chuyện ngụ ngôn phản ánh đúng tâm trạng của thói đời, khi không ăn được thì đạp đổ.

Chúng ta quen với câu thơ của Hàn Mạc Tử (trong bài thơ Trăng vàng trăng ngọc), được chuyển thành lời nhạc: “Ai mua trăng tôi bán trăng cho, chẳng bán tình duyên, ước hẹn hò...”. Không ai thắc mắc: tại sao Hàn Mạc Tử lại rao bán trăng, như thể ông sở hữu riêng vầng trăng để rao bán? Bởi chúng ta biết đó là thơ, chúng ta đọc nó theo thể loại thơ và không đọc nó như thể văn nghiên cứu về thiên văn.

Cũng vậy, Kinh Thánh chứa đựng sự thật, nhưng sự thật đó được trình bày dưới những thể văn không phải là loại ký sự lịch sử hay thông tin khoa học. Vì thế đừng tìm trong Kinh Thánh những đối chiếu về lịch sử, hay khoa học; vì mục đích của tác giả Kinh Thánh là truyền tải thông điệp niềm tin.

Ađam và Evà có thật hay không?

Khi đọc trình thuật về tạo dựng Ađam và Evà, có thể người ta sẽ thắc mắc: Ađam có thật hay không, Evà có thật hay không? Đừng ngây thơ nghĩ rằng Thiên Chúa ngồi đó, nhào đất rồi nặn ra Ađam; sau đó rút xương sườn của ông và làm ra bà Evà. Cũng đừng vội kết luận Sáng Thế chương 2 là phản khoa học, là đi ngược với thuyết tiến hóa của Darwin. Làm như thế là chúng ta đã lầm về thể văn của trình thuật tạo dựng.

Nói rằng Thiên Chúa lấy bụi đất nặn ra con người rồi thổi sinh khí vào lỗ mũi là khẳng định Thiên Chúa là Đấng Sáng Tạo Duy Nhất, và con người là thụ tạo. Mặt khác, cách nói này còn mạc khải một sự thật về thân phận con người: vừa thấp hèn vừa cao cả. Mang thân phận cát bụi, là xác đất vật hèn, yếu đuối và mong manh, nhưng con người không chỉ là vật chất, con người còn có phần thượng, phần linh thiêng vì mang trong mình hơi thở của Thiên Chúa. Vượt trên những gì là hữu hình, có thể nắm bắt được qua thân xác, con người còn là một huyền nhiệm (không thể nắm bắt hết mà phải khám phá luôn mãi không thể biết hết bên trong tâm hồn họ).

Chúng ta có thể suy niệm thêm: mang trong mình hơi thở của Thiên Chúa (x. St 2,7), con người luôn khắc khoải hướng về Thiên Chúa. Khát vọng này được phú bẩm cho tất cả mọi người, không trừ một ai, dù là người tin hay không tin, cho dù người ta không biết để gọi đúng tên nó. Tuy nhiên, vì là bụi đất (x. St 2,7) với bao giới hạn và mê lầm, con người có nguy cơ tự lừa dối mình khi đi tìm những cứu cánh trong cõi phàm trần này. Nhưng trong sâu thẳm, nỗi khắc khoải tìm về cõi vĩnh hằng vẫn gõ cửa không ngơi trong lòng con người (ý tưởng lời của Thánh Augustinô chuyển thành nhạc: “Trái tim con còn mãi băn khoăn cho đến khi nào nghỉ yên trong Chúa, đến khi nào Chúa gọi con về...”).

Chúng ta dùng lại từ “chính xác” và “thực” để nói về trình thuật tạo dựng Ađam và Evà:

Nếu “chính xác” được hiểu theo cách của khoa học, thì chuyện nhân loại đã xuất hiện trên trái đất, theo cách mà Kinh Thánh miêu tả về Ađam, Evà, thì không phù hợp. Trình thuật tạo dựng trong Sách Sáng Thế không phải là bản thông tin khoa học về sự xuất hiện của những con người đầu tiên trên trái đất, đó là công việc của khoa học. Đừng tìm trong Kinh Thánh những điều mà Kinh Thánh không có ý nói tới. Mục đích của Kinh Thánh là truyền tải thông điệp niềm tin[3].

Nhưng nếu nói về “thực”, thì trình thuật tạo dựng Ađam và Eva lại rất thực. Trình thuật sáng tạo trả lời một cách xác quyết cho những câu hỏi căn bản của niềm tin: có Thiên Chúa hay không? Thiên Chúa là ai? Và con người là ai? Thay vì tuyên xưng bằng lời, trình thuật sáng tạo Ađam và Evà đã dùng hình ảnh bình dân, sống động, diễn tả chính xác những điều căn bản của niềm tin, rằng: có một Thiên Chúa Duy Nhất, Ngài là Đấng Sáng Tạo, và con người là thụ tạo. Con người hay những người đầu tiên được Thiên Chúa dựng nên đó, Kinh Thánh gọi tên là Ađam, Evà.

[1] Ủy ban Kinh Thánh Giáo Hoàng, Linh hứng và chân lý trong Kinh Thánh, 2014, số 104.
[2] Etienne Charpentier, Pour Lire l’Ancien Testament. Paris: Cerf, 2006 (1er 1980), trang 9. [3] Ủy ban Kinh Thánh Giáo Hoàng, Linh hứng và chân lý trong Kinh Thánh, 2014, số 104.

(WHĐ)